Những ngôi làng nơi thời gian ngừng trôi

Quãng đôi chục năm trước, người Đức Bác tìm thấy nghề buôn gốm. Người này rủ người kia, họ leo lên những chiếc thuyền, bỏ lại cánh đồng trũng đi dọc bờ sông Hồng bán gốm. Thuở ban đầu, những chiếc thuyền lớn trở thành chợ di động. Dừng lại ở đâu, là mở được chợ gốm ven sông đến đó. Nhưng rồi đến một thời đại mà phương thức kinh doanh đó không còn phù hợp nữa: hàng hóa đã sẵn có ngay cả ở các làng quê. Những con thuyền được neo lại bên bờ sông Hồng, bên làng quất Tứ Liên. Người Đức Bác lên bờ, lập làng ở nơi mới, rồi từ đấy túa ra khắp phố phường bán gốm.

Từ đấy, dân Đức Bác sinh ra đã mang theo định mệnh của những người di cư.

Cuộc di dân làm Đức Bác giàu lên theo một cách phức tạp. Tương phản với ủy ban xã, với những quán hàng tiều tụy, nhà dân ở đây lại bề thế. Những căn nhà xây theo lối tân cổ điển, chống bằng thức cột na ná Doric kiểu La Mã, phào chỉ na ná kiểu Baroque và mái ngói thấp thoáng như nhiều tầng. Người đi làm ăn xa gửi tiền về quê xây nhà.

Nhà ông Quang là một căn nhà như thế. Tất cả gia sản bao nhiêu năm phiêu bạt sông nước, buôn bán nơi đất khách quê người, họ dồn cả vào công trình này.

Dưới thủ đô, các thành viên gia đình chui rúc trong căn lều bạt bên triền sông đầy muỗi. Ở quê nhà, họ dựng lên một căn biệt thự.

Đó là cách để dành cho tương lai – dù “tương lai” ở đây chỉ là một cách gọi dễ dãi: ông bà có hai đứa con, thì một người đang ở dưới Hà Nội cùng bán gốm, một người cũng đi làm thuê ở xa. Căn nhà đó, không biết để lại cho ai.

admin

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *